Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Gửi em tình yêu và nỗi nhớ

Anh không biết đâu em à, em vẫn là em của ngày xưa, là tình yêu bé bỏng của anh.
Gửi em tình yêu và nỗi nhớ
Gửi em tình yêu và nỗi nhớ
Em đừng suy nghĩ như vậy, không có ai, không có bất cứ kẻ nào có cái quyền kiểm soát mọi thứ như em nói, kiểm soát cả cái suy nghĩ của em, tất cả, tất cả là do bản thân mình.

Với anh, em vẫn mãi là em - người con gái mà anh yêu thương nhất, là tình yêu, niềm tin, nỗi nhớ... là tất cả những gì quan trọng nhất với anh, thế nên tình yêu của anh đừng suy nghĩ như vậy.

Em có biết em nói vậy làm anh đau lòng lắm không, càng thấy hối hận bởi chính anh đã khiến em như vậy, đã để tình yêu mình xa khỏi tầm tay, để giờ đây phải đớn đau thế này.

Bất cứ việc gì cũng có hướng giải quyết, việc gì sai thì mình sẽ sửa, có những việc dù là muộn nhưng chỉ cần cố gắng vẫn có thể sửa chữa mà. Anh đã sai, thế nên anh không có quyền yêu cầu em từ bỏ tất cả để theo anh, để đến bên anh. Anh chỉ dám yêu em, đi bên em, sẽ đợi em, đợi một ngày tình yêu anh quay lại, anh sẽ lại ôm em vào lòng. Em đừng nghĩ mình có sự khác biệt gì cả, bởi với anh, tình yêu em là quan trọng nhất, là mọi thứ với anh, bỏ qua tất cả những thứ khác, quan trọng là mình có thể được ở bên nhau mãi mãi.

Anh sẽ luôn yêu, đợi em cho dù 1 năm, 2 năm...hoặc hơn thế nữa, chỉ cần em nói, em sẽ quay lại. Anh sẽ đợi, sẽ luôn mong nhớ, yêu em mỗi ngày.

Mình sẽ bắt đầu lại, sẽ không để tình yêu anh phải buồn, không phải đớn đau vì bất cứ chuyện gì khác nữa. Bởi vì anh yêu em, yêu em nhiều lắm tình yêu à. Em đau thì tim anh cũng đau, từ bao giờ mọi cảm xúc của anh đều gắn chặt với em mất rồi.
Cho dù có thế nào, anh cũng sẽ không bao quên em đâu
Cho dù có thế nào, anh cũng sẽ không bao quên em đâu
Cho dù có thế nào, anh cũng sẽ không bao quên em đâu. Từ ngày em đi, chưa ngày nào anh có thể sống vui vẻ, chưa một ngày nào, chỉ là anh không thể. Suy nghĩ mất em rồi cứ đè nặng trong anh, đau đớn luôn bám lấy anh, nhất là khi đêm về, mọi thứ cứ bám chặt lấy anh, có lẽ đây là cái giá mà anh phải trả. Nhiều lúc anh chỉ muốn gục ngã, chỉ muốn trút bỏ tất cả, mãi mãi... nhưng rồi lại không thể, bởi không thể để lại em trên cõi đời này một mình được, rồi còn bao nhiêu người sẽ nghĩ anh thế nào, rồi em sẽ ra sao... Anh không thể làm thế được, nhưng nhiều lúc thực sự mệt mỏi lắm em ạ.

Chính những lúc đó, lại càng nhớ em, nghĩ về em nhiều hơn, rồi nghĩ đến những lúc bên em, điều đó giúp anh trải qua tất cả.

Nhiều lúc nhớ em, nước mắt cứ lặng lẽ rơi, cứ nấc lên những tiếng nấc nghẹn ngào, anh không kìm lại được, chiều nay cũng vậy, chỉ biết lặng lẽ ngồi cửa ngóng em. Từ bao giờ, anh cũng không biết nữa, nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Anh không biết làm thế nào nữa, thưc sự không kìm lại được.

Em là niềm vui, cuộc sống, hạnh phúc, bình yên... là tất cả với anh. Chỉ cần còn có em bên cạnh, chỉ cần tình yêu em, thì hạnh phúc và bình yên sẽ mãi theo anh. Sau này anh chẳng biết mình có thể sống đến khi nào, chỉ biết rằng anh sẽ mãi yêu em, sẽ luôn đợi em mỗi ngày, mỗi giờ... lúc nào cũng mong được bên em.

Vì thế xin em hãy đến bên anh, để giúp anh thấy cuộc đời này còn nhiều ý nghĩa, để giúp anh tiếp tục con đường này, tiếp tục cuộc sống này.

Đừng bao giờ rời xa anh em nhé....

Mình sẽ cùng cố gắng....

Nhất định, anh sẽ đợi em...

Anh yêu em, cuộc sống và yêu thương của anh...
Nguồn: 24h

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Gánh đàn bà

Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Dĩ nhiên là vậy. Tóc em dày, bàn tay khiến cả em cũng phải thán phục bởi sức sống thanh xuân của nó. Dáng em thon, em tự tin với mỗi bước đi của mình khi tóc tràn trên tấm lưng con gái óng ả. Da em tươi, không gì tươi hơn khi mắt mày nổi bật lên như những nét vẽ mịn màng. Hơi thở em thơm, như hoa đồng, như gió nội, từng nhịp thở háo hức không gì ngăn nổi.
Gánh đàn bà
Gánh đàn bà
Người yêu hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. Dĩ nhiên là vậy. Anh ấy hay ôm xiết em để cả hai không còn gang tấc cách trở nào, anh ấy hay níu tay em khi đi qua chỗ khó, điều anh ấy thích nhất là bồng em lên đi một đoạn dài dưới trăng. Những nụ hôn ma mị, sự mê hoặc của thịt da và những khát khao bị giới hạn khiến con người ta quay cuồng dịu ngọt. Nhờ anh ấy mà em biết mình duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. Cuộc sống bồng bềnh như trong mơ, như thiên đường, như sách vở.

Đám cưới và trăng mật, không gì xác đáng hơn hai từ trăng mật cho những ngày em anh. Không khi nào anh quên đặt mái đầu em lên cánh tay anh, chị gái đùa sao không thêu hai con bồ câu lên đó để khỏi sắm áo gối, đỡ tốn! Nhìn má cười, nhìn chị gái cười và nhìn bạn bè của chị cùng cười, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như vậy.

Những bài học về nghĩa vụ loáng thoáng nghe, từ khi chưa hôn nhân, lũ lượt hiện ra không giáo trình, không giờ giấc. Nó khá êm ái khi em còn son rỗi nhưng thúc bách dần lên khi em làm mẹ. Dĩ nhiên tóc em bắt đầu thưa, da em bắt đầu tối, mắt em bắt đầu sạm và người em bắt đầu có mùi vị mang tên “nỗi trần ai đàn bà”. Má nói đã thấm gì đâu, chị gái cũng nhắc chừng đã thấm gì đâu và má chồng cũng cảnh báo nào đã thấm gì đâu.

Cũng từ đó, anh không còn ôm xiết em mỗi khi vợ chồng tỉ tê tâm sự, anh không còn say mê hít hà mái tóc tiên bồng của vợ, anh không còn nhớ đưa cánh tay ra mỗi khi vợ chồng bên nhau, thậm chí anh còn xách gối sang giường khác khi con nhỏ khóc đêm. Em đã rơi từ thiên đường xuống. Lúc ấy, em mới vỡ ra rằng, thời gian bồng bềnh mật ngọt thật ngắn ngủi so với cả đời người. Má thản nhiên buồn, chị gái thản nhiên trấn an, má chồng thản nhiên bỏ qua, em tự biết rằng những người ruột thịt ấy cũng đã từng bay lên và rơi xuống.

Em đã đi qua rất nhiều khúc quanh của đời mình, không nhớ hết, không đếm xuể. Anh đã ở đâu trong những thời điểm ấy? Dĩ nhiên anh vẫn song hành nhưng em vẫn thấy mình thiếu một tay vịn. Anh là chồng khi ngồi vào bàn trong những bữa cơm, nhưng anh giống một người khách khi đứng lên để ra với chiếc tivi lúc nào cũng sẵn chương trình bóng đá. Anh là ông chủ khi nhà có khách, nhưng anh cũng là khách nốt khi yêu cầu vợ thế này thế kia. Anh là cái nóc nhà như quy ước, như định nghĩa, nhưng em vẫn thấy mình một mình với sinh kế và mọi thứ không tên giữa đất trời giông gió nắng mưa.

Má an ủi phụ nữ mình là vậy, chị gái chép miệng thế hệ em còn được chồng cưng chồng lo, riêng má chồng thì cao giọng: “đời tôi còn phải làm dâu tứ đại đồng đường, đầu tắt mặt tối, chứ nào biết phấn son họp hành suốt ngày như ngữ các cô!”.

Không biết từ bao giờ em thấy đá cũng phải mềm dưới những bước chân mình. Không kêu ca, không đòi hỏi, đường trường gánh nặng, em bỗng thấy mình ít giá trị đi nếu không có cái gánh đàn bà trên vai. Em nhìn quanh không phải để so bì, mà để ghi nhận mình đã hòa tan hay dị biệt trong thế giới đàn bà của mình. Chỗ ngồi ưa thích của em là góc công viên nhỏ sau giờ thể dục sáng. Em thấy một phụ nữ trẻ ngồi sau chồng báo cao tới ngực trên chiếc honda cũ, đúng giờ bất kể nắng mưa, da sần tóc cháy nhưng tháo vát hơn cả đàn ông. Em thấy người phụ nữ lau dọn cầu thang da xanh rớt và chạnh nghĩ lẽ nào cuộc đời đã chơi khăm đến vậy một người từng da sáng tóc thơm? Em thấy và em thấy, ai cũng lặn ngụp trong bể trong dâu mà mấy người được bình ổn như mình?

Em thấy một chàng trai ôm xiết cô gái của cậu để cả hai không còn khoảng cách nào trên ghế đá. Em thấy một chàng khác trong tiệm cà phê tận tuỵ khuấy ly nước cam cho cô bạn gái. Em thấy một cậu khác mãn nguyện khi được trả tiền nước cho người yêu. Em cười tủm, hãy tận hưởng đi, thời gian mật ngọt này ngắn ngủi lắm cho cả hai người. Rồi cô gái sẽ rơi xuống từ ngọn cây thiên đường, rồi cậu chàng sẽ lầm lụi và cáu gắt vì sinh nhai. Chiến tranh đã sinh ra đàn bà gánh vác và chiến tranh cũng đã sinh ra những người đàn ông quen yêu cầu cao với hậu phương của mình. Em khẽ nắm tay anh, chúng ta hai con người đã đi qua mọi buồn vui riêng tư và thế sự, và em thấy, mình dù sao cũng nhiều may mắn hơn rất nhiều người.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Đau đớn mắc bẫy em chồng

Sau một thời gian ngắn, chúng em cưới nhau. Những tưởng mọi hiềm khích giữa em và L. sẽ được xóa bỏ, nhưng hóa ra đây mới là lúc bắt đầu.

Em mệt mỏi quá và chẳng biết nên làm gì vào lúc này. Giải thích với chồng hay mặc kệ để gia đình muốn ra sao thì ra? Em rất cần lời khuyên của chị lúc này.

Trước đây, em và L. (cô em chồng) là bạn học cùng cấp 3. Chúng em ngồi cùng bàn và chơi khá hợp nhau. Nhưng mâu thuẫn phát sinh ngoài dự kiến khi người trong mộng của L. lại ngỏ lời yêu em. Cậu ấy tên là M.

Thú thực, hồi đó, em là một con “gà gô” chính hiệu. Có người tỏ tình thì em cũng thinh thích, hồi hộp, phấn khởi (bởi em có biết gì về người trong mộng của L. đâu).

Bên cạnh đó, cứ khi nào em nói về M. là L. lại lườm nguýt, khó chịu. Và một ngày L. tuyên bố tuyệt giao với em. Buồn lắm nhưng em chẳng biết làm gì. Còn chuyện tình học trò cũng vẩn vơ vơ vẩn không đầu không cuối. Cứ thế, em quyết định chấm dứt yêu đương, tập trung vào học hành.

Mãi sau này em mới biết L. tỏ tình với M. nhưng bị M. thẳng thừng từ chối. Có lẽ đó là lý do L. không chơi với em.
Em mệt mỏi quá và chẳng biết nên làm gì vào lúc này. Giải thích với
chồng hay mặc kệ để gia đình muốn ra sao thì ra? (Ảnh minh họa).

Sau khi tốt nghiệp Đại học ra trường đi làm, em quen anh - một người đàn ông hào hoa, lịch thiệp. Chúng em rất hợp nhau từ gu ăn uống tới cách làm việc.

Ngày anh đưa em về giới thiệu với gia đình, em mừng vô cùng khi biết hóa ra anh là anh trai của L. - cô bạn ngồi cùng bàn năm nào ở PTTH.

Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô ấy không nói chuyện mà gắt gỏng với em. Cô ấy còn khuyên em nên lấy người khác, vì đơn giản:“Tôi không thích cậu”. Em có nói chuyện này với anh nhưng anh chỉ cười bảo:“Đúng là đồ đàn bà”.

Sau một thời gian ngắn, chúng em cưới nhau. Những tưởng mọi hiềm khích giữa em và L. sẽ được xóa bỏ nhưng hóa ra đây mới là lúc bắt đầu. Ngày nào đi làm về em cũng chợ búa cơm nước cho cả nhà trong khi L. chẳng bao giờ đụng tay vào việc gì.

Vậy mà L. thường nói xấu em với mẹ chồng, dựng chuyện trước đây em hay đong đưa đàn ông. Một ngày, mẹ chồng hỏi em “chuyện đó là thế nào?”, em ú ớ chẳng biết phải giải thích sao.

Có lần, mẹ chồng còn bê nguyên nồi cá kho và bảo em nếm thử. Đúng là nó mặn khủng khiếp như hơn một tấn muối đổ vào đó. Nhưng em biết ai là thủ phạm, bởi đây không phải lần đầu em vào bếp. Chính em đã nếm thức ăn và thấy vừa vặn.

Với em, những chuyện này là trẻ con nhưng em muốn giải quyết nó. Em hẹn gặp L., cô ấy đồng ý ngay và em cứ nghĩ sau cuộc nói chuyện này cả hai sẽ hiểu nhau hơn.

Nhưng không ngờ đến nơi hẹn em mới biết chẳng có L. mà M. lại xuất hiện. Lại là một trò đùa mà L. dựng nên. Cô ấy còn dắt theo chồng em để làm chứng về cái sự “thủy chung” của em.

Giờ đây anh ấy nhìn em với ánh mắt đầy nghi ngờ… Em mệt mỏi quá chị Tâm An ạ!

(Thiên Lý, Quận 7, TP HCM)

Trả lời:

Các cụ có câu: “Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng” để ví von những cô em chồng có lối hành xử quá quắt với chị dâu. Một khi giữa chị dâu và em chồng đã có những hiểu lầm thì mối quan hệ đó càng thêm phức tạp và khó dung hòa. Và "cuộc chiến" này có thể sẽ chấm dứt khi các bà cô đó lên xe hoa. Lúc sống ở nhà chồng, họ sẽ thấm thía và cảm thông phần nào với chị dâu của mình.

Trong trường hợp của em, có thể lúc này em đang phân vân có nên xin ra ở riêng hay tìm cách “trị” lại cô em chồng ?! Chị nghĩ, cả hai cách này đều chưa nên và chỉ coi đó là biện pháp cuối cùng thôi.

Nếu em cố gắng giải thích với cô ấy những mâu thuẫn trước đây chỉ là sự vô tình, em không cố ý làm tổn thương L. thì chưa chắc cô ấy đã nghe. Vậy em hãy thử hành động như dưới đây xem sao.

Trước mắt em hãy đối xử thật lòng, sống bao dung và không nên to tiếng, trả đũa L. Một món quà nho nhỏ vào ngày đặc biệt chứng tỏ chị dâu quan tâm tới em chồng, một buổi cà phê trưa thủ thỉ, hay rủ cô ấy đi shopping… ít nhiều sẽ giúp em và L. cải thiện mối quan hệ.

Em hãy nhìn L. bằng một con mắt khác. Đừng coi L. là chuyên gia rắc rối mà hãy nhìn cô ấy bằng ánh mắt thông cảm, vị tha. Em hãy giải thích với L. bằng một thái độ tích cực như thế, chị tin cô ấy sẽ hiểu và nhận ra những hành động mình đang làm là quá trớn.

Sau khi đã khiến cô em chồng tâm phục khẩu phục, em hãy lựa lời giải thích với anh trai cô ấy về cuộc gặp gỡ kia.

Còn trong trường hợp ý đồ hóa giải trực tiếp mối quan hệ với cô em chồng thất bại thì em cũng không nên cam chịu. Hãy thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ chồng của em. Chị tin rằng, dù bố mẹ chồng có cưng chiều con đến mức nào thì họ cũng thừa hiểu tính cách, con người của con gái mình ra sao. Nếu là những người muốn tốt cho con gái, chắc chắn họ sẽ không dung túng, bênh vực cho những hành động sai lầm của em chồng em.

Bên cạnh đó, dù thế nào thì em cũng nên lôi chồng mình vào cuộc, bởi một khi em càng im lặng trước những hành động của em chồng, không chia sẻ cho chồng mình biết thì anh ấy sẽ không có cơ sở để bảo vệ em trước mọi người.

An tâm lên em nhé, chúc em sớm giải quyết được mọi rắc rối trong gia đình!
Nguồn: TTVN

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Máy tính đang làm rạn nứt tình cảm lứa đôi?

Theo như nghiên cứu mới đây tại Mỹ thì máy tính và mạng đóng vai trò lớn trong công cuộc "chia tay" của các cặp đôi thời đại số.

Bạn dành bao nhiêu thời gian mỗi ngày bên cạnh chiếc máy tính? 8, 12 hay 14 giờ? Hầu hết đa phần người sử dụng máy tính đều dành phần lớn thời gian để lướt web, truy cập mạng xã hội hoặc đọc tin tức. 

Có thể nói rằng thời gian dành trên Internet của một số người thậm chí còn nhiều hơn thời gian họ dành cho đời sống thật. Máy tính cùng Internet có thể mang tới hạnh phúc, sự lo lắng, buồn bực cũng như rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Tuy nhiên bạn có biết rằng sử dụng máy tính và mạng Internet để duy trì các mối quan hệ sẽ khó khăn hơn rất nhiều?

Một nghiên cứu mới đây được thực hiện với sự tham gia của 2.691 người Mỹ đã cho thấy việc sử dụng máy tính và mạng có thể làm những mối quan hệ của chúng ta trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. 

Mặc dù con số người tham gia không phải là quá lớn tuy nhiên nó cũng chứng tỏ được rằng máy tính và mạng đang làm ảnh hưởng khá nhiều tới mối quan hệ ngoài đời thực của chúng ta. Nếu như khoảng cách đang làm xa cách hai người, tất nhiên máy tính trở thành công cụ hữu hiệu. Tuy nhiên đừng quá lạm dụng chúng vì đôi khi chúng có thể làm rạn nứt tình cảm của bạn. 

Còn nếu như bạn may mắn vì không gặp phải cản trở địa lý thì tại sao không ngắt mạng, khóa máy và tận hưởng một ngày lễ Valentine đầy ý nghĩa? Còn nếu bạn đang F.A có thể những thông tin trong Infographic dưới đây sẽ giúp bạn "giải trí" trong một ngày cô đơn thay vì... lập đàn cầu mưa.

Nguồn: kenh14

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh

Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm. Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.

Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.

Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.

Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.

Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ – người chồng sắp cưới của cô ấy.

Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:

- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.

Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và điều đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.