Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Chiếc bát đã vỡ rồi...

Khi yêu và nhận lời hỏi cưới của tôi, cô ấy nói, cô ấy thích cái tính lạnh lạnh, khô khô, ngang ngang của tôi. Thế nhưng, ngày tôi đưa ra bằng chứng rõ ràng chuyện cô ấy ngoại tình, cô ấy lại bảo, sống với tôi, cô ấy luôn có cảm giác thiếu thốn sự chăm sóc, yêu thương ân cần nên phải tìm đến người đàn ông khác.
Chiếc bát đã vỡ rồi...
Chiếc bát đã vỡ rồi...
Cô ấy là một phụ nữ rất xinh đẹp nhưng tâm tính nông cạn, nhẹ dạ và hời hợt. Những điều đó tôi chỉ nhận ra sau khi đã chung sống một thời gian. Còn những ngày đầu tiếp xúc, tôi bị cuốn hút bởi dáng vẻ đẹp ngoại hình, cách nói chuyện ngọt ngào gọi dạ, bảo vâng và sự chăm sóc nhẹ nhàng của cô ấy. Những yếu tố đó khiến tôi nghĩ, cô ấy là người rất hợp với vai trò làm vợ mà tôi luôn tìm kiếm. Vì thế, chỉ sau sáu tháng hẹn hò, chúng tôi đã kết hôn.

Về với nhau rồi, tôi mới phát hiện cô ấy không hề biết nấu ăn, lại cũng chẳng thể vì tay chân lúc nào cũng sơn màu vẽ hoa. Cô ấy vốn là con gái một, được mẹ cưng chiều hết mức, nên chưa hề làm động móng tay. Sống với nhau mấy năm trời, chúng tôi vẫn ăn cơm mẹ vợ nấu sẵn, chỉ việc ghé lại nhà bà mang về. Nhắc cô ấy phải tập tự chăm sóc gia đình thì vợ chồng cãi cọ, mà chẳng thay đổi được gì nên tôi đành chọn cách im lặng, lầm lỳ, đúng như tính cách mà cô ấy thích tôi khi đồng ý cưới. Tôi nghĩ, đành vậy thôi, vì cô ấy không làm gì nên tội. Thôi vì đứa con gái nhỏ mà cứ thế sống cho qua.

Việc cô ấy ngoại tình, tôi đã phát hiện ra nhiều dấu hiệu từ vài tháng trước khi có bằng chứng đầy đủ, nhưng đã cho qua vì lòng cứ dửng dưng. Chỉ đến khi tôi nhận được cả hình ảnh lẫn email của vợ anh chàng nhân tình của cô ấy gởi, với thông báo là sẽ tạt acid cô ấy, thì tôi chẳng thể im lặng được nữa. Trước sự thật hiển nhiên, cô ấy nói, cô ấy như vậy là do không thể chịu đựng được sự khô khan, lạnh nhạt của tôi. Cô ấy đến với người đàn ông đó chỉ vì muốn nhận được những gì mà cô ấy không tìm thấy ở tôi. Tôi cương quyết ly hôn.

Tôi ly hôn mà cũng không biết mình đúng hay sai, bởi tôi biết cô ấy là người hời hợt, nhẹ dạ, trong khi tôi đã cư xử khá khó chịu trong một thời gian dài, khiến cô ấy cũng không biết tôi nghĩ gì. Ba năm ly hôn, con gái chúng tôi ở với cô ấy, tôi cũng ít thăm hỏi, chỉ chuyển tiền đúng nghĩa vụ cho cô ấy. Tôi cũng chẳng tìm người khác vì lòng như đã nguội lạnh với chuyện yêu đương.

Đùng một cái, con gái tìm tôi, nói mẹ nó bị ung thư. Nó kể, mẹ sa sút tinh thần lắm. Con biết ba chưa có ai mà mẹ thì đang cần người an ủi, ba có thể vì con mà đến động viên mẹ được không? Dù sao cũng nghĩa vợ chồng cũ, tôi đến thăm cô ấy và thật sự bàng hoàng vì không thể nhìn ra người vợ xinh đẹp xưa. Thấy tôi, cô ấy mừng tủi, khóc ròng, khiến tôi cũng bối rối. Giờ mẹ con cô ấy đang cố níu kéo tôi. Con gái nói, cô ấy đã thay đổi nhiều từ khi biết mình bị bệnh. Nó thì sắp đi học xa, nó xin tôi vì tương lai của nó mà trở về lo cho cô ấy trong lúc bệnh tật.

Tôi thật sự không biết mình có nên quay về? Cái bát hàn gắn liệu có còn chứa được nước tình cảm hay không?
Nguồn: dantri

Anh không muốn nói dối

Ban đầu chỉ là nói dối để làm vui lòng vợ nhưng lâu dần lại thành thói quen...
Anh không muốn nói dối
Anh không muốn nói dối
Nhớ lần anh mua chai nước hoa về tặng em nhân ngày sinh nhật, anh hớn hở vì tin chắc đó là mùi nước hoa vợ yêu thích. Vậy mà, nụ cười chưa nở đã vội tắt bởi anh đã “thật thà khai báo” khi em tra hỏi giá cả. Em bảo anh phung phí, không biết trả giá thì mua làm gì, có khi tốn tiền mà lại gặp hàng giả.

Hôm Gấu được năm điểm 10 sau kỳ thi học kỳ, thấy con năn nỉ hoài, anh đã thưởng con chú robot biết đi giá gần năm trăm ngàn. Thế là bữa cơm hôm ấy trở thành cực hình của hai bố con khi em liên tục càm ràm chuyện giá cả tăng; tiền chợ, tiền học, tiền sữa của con khiến em chóng mặt, vậy mà bố con anh còn làm “hao tài tốn của”... Dần dần, để “an toàn”, anh chọn cách nói dối giá tiền những thứ mình mua cho đỡ bị cằn nhằn. Hóa ra, để làm vui lòng vợ chẳng hề đơn giản.

Đó chỉ là những việc nhỏ nên nói dối anh cũng không áy náy. Anh Ba của anh ham vui theo bạn bè cá độ nên mắc nợ, bị chủ nợ làm dữ, anh bí quá lên mượn tiền vợ chồng mình trả nợ. Em cho mượn nhưng kèm theo là những câu mỉa mai thật khó nghe, dù em chỉ nói với anh. Lần sau, khi anh Ba mượn thêm ít vốn để lấy hàng về bán, dẫu biết anh Ba đã tu tỉnh làm ăn nhưng anh không muốn nói qua em, sợ phải nghe em nặng nhẹ lần nữa. Anh đành vay tiền công đoàn cơ quan cho anh Ba mượn, trừ dần vào lương. Lần bé My con chị Hai không may bị mất xe, về kể em nghe, chẳng những em không chia sẻ mà còn mắng con bé ham chơi nên lơ đễnh, khiến bố mẹ nó đã khó khăn càng thêm khó. Thấy em “căng” quá, thay vì bàn với em giúp chị Hai một ít, anh đành giữ lại tiền hoa hồng của tháng đó (thay vì đưa em như mọi khi) để phụ chị Hai mua đỡ chiếc xe cũ cho bé My có phương tiện đi làm. Anh cũng áy náy khi giấu em chuyện ấy, dù biết mình chẳng làm gì sai. Không may cho anh, chị Hai vô tình gọi điện cám ơn em, em mới biết. Vì phát hiện đó mà em làm mình làm mẩy, giận anh cả tuần. Em còn suy diễn, chắc anh còn lén lấy tiền xài riêng nhiều chuyện khác...

Điều khiến anh lo ngại nhất là từ việc nói dối để yên cửa yên nhà, nói dối để tránh những phiền hà, khó chịu không đáng có; nay anh có cảm giác mình đã quen với việc nói dối, ngay cả những khi không cần thiết, dù không hề có ý xấu gì với em. Người ta bảo “thật thà thường thua thiệt” cũng đúng, ít ra là với trường hợp của anh. Một vài lời “nói dối trắng” tưởng như vô hại, nhưng khi đã trở thành thói quen thì trở nên nguy hiểm vô cùng. Giá mà em hiểu, nếu chồng mình mắc phải căn bệnh nói dối “mãn tính” thì có một phần nguyên do ở chính cách cư xử của em. Anh không muốn trở thành người đàn ông “dối như cuội”, em có biết không, vợ của anh?
Nguồn: dantri

Em sẽ xóa ký ức về anh

"Người ơi gặp gỡ làm chi. Trăm năm biết có duyên gì hay không". Tình yêu là đề tài muôn thuở của thi ca, của cuộc sống và con người. Đôi khi nó đến rất nhanh, rồi đi một cách lặng lẽ, ta chưa kịp nhận ra sự hiện diện thì nó đã đi rồi. "Người đến, người đi ai biết. Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt". Có lẽ chúng ta ai cũng hơn một lần xao xuyến khi đứng trước một người hào hoa, phong nhã với nụ cười hiền hòa và ánh mắt nhìn đầy say đắm yêu thương. Em thích một chút gì đó lãng mạn, ngọt ngào, yêu thương.
Em sẽ xóa ký ức về anh
Em sẽ xóa ký ức về anh
Em cũng thừa hiểu rằng chỉ là thích, song những điều ấy chưa bao giờ và sẽ không bao giờ thuộc về em. Chúng ta gặp nhau trong sự tình cờ với khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi, cho đến một ngày em nhận được tin nhắn yêu thương từ bên ấy. Ban đầu em nghĩ là đùa cho vui nên đùa một cách rất trẻ con. Em cũng chẳng chút băn khoăn, suy tư, nhớ nhung hay lo lắng. Mỗi ngày trôi qua, những lời nói ấy khắc sâu vào lòng em từ khi nào chẳng biết. Em tin anh, tin tất cả những gì anh nói. Anh đã làm cho em tin một cách khờ dại, điên cuồng, để rồi từ đấy nhớ nhung, xao xuyến. Em chỉ nhớ anh âm thầm không hy vọng.

Em biết rằng mẫu người như anh không bao giờ thuộc về em, một người đàn ông chững chạc xen lẫn chút hào hoa, phong nhã, bên anh còn có một mái ấm thân yêu. Em buồn cho mình, cho anh và buồn cho tất cả. Có lẽ mình chỉ có duyên, không có nợ, cũng chẳng có phận với nhau, cho nên gặp nhau trong muộn màng. Em chỉ ước “mình gặp nhau như lúc anh chưa ràng buộc, và anh chưa thuộc về ai". Có lẽ sẽ vui lắm anh nhỉ.

Từ buổi chiều hôm ấy cho đến nay, tâm trạng em rất tệ, không làm được gì, chỉ suy nghĩ về anh. Em nghĩ về những lời anh nói, về cái nắm tay, sao ngọt ngào và ấm áp đến thế. Em đã rơi vào trạng thái hụt hẫng, sao anh lại quay lưng, hờ hững nhanh thế? Những điều em tin anh trước đây liệu có đáng không? Có bao giờ anh tự hỏi: vì sao em lại nói với anh những lời như vậy? Nếu có, tại sao anh không hiểu và thông cảm cho em?

Em rất hiểu hoàn cảnh của anh hiện tại, cảm thấy day dứt trong lòng. Em ngồi một mình trong đêm bên cái máy tính vô tri, nó chỉ biết nghe em tâm sự, không biết trả lời hay an ủi gì. Đọc đi đọc lại tin nhắn của anh với những lời cộc lốc không chút ngọt ngào, không lời vỗ về như trước, em cảm thấy cô đơn trống vắng, lạnh lẽo đến vô cùng. Có chút gì đó nghèn nghẹn, đau nhói trong tim. Em mong được một lần nói: Em cũng thích anh đấy. Tuy nhiên, em sẽ mang những tình cảm cất sâu tận đáy lòng, kể cả hình bóng anh. Em sẽ quên, sẽ xóa mờ ký ức về anh.
Nguồn: vnexpress

Niềm tin ơi, quay về đi!

Niềm tin và sự nghi ngờ là hai điều luôn có trong trái tim của mỗi con người. Hai điều ấy cũng có lúc thịnh lúc suy, chỉ có điều quy luật thịnh suy của chúng luôn trái ngược nhau.
Niềm tin ơi, quay về đi!
Niềm tin ơi, quay về đi!
Không hiểu lỗi ở khâu nào mà niềm tin trong xã hội lung lay đến thế? Có lẽ dùng từ lung lay vẫn còn nhẹ mà cần phải dùng từ mất niềm tin mới đúng bản chất. Đụng đến lĩnh vực nào, sờ đến câu chuyện nào cũng thấy đầy nghi ngờ. Trên báo chí thông tin rằng các bộ chưa cho tăng giá xăng dầu thì mấy ngày sau xăng dầu tăng; Người có chức sắc nói nếu có tiền thì sẽ đầu tư chứng khoán thì nay thị trường đang đỏ các bảng mã; Bộ Giáo dục nói dẹp nạn dạy thêm thì việc dạy thêm càng công khai hơn; Cấm bác sĩ cầm phong bì của bệnh nhân thì hiện tượng này càng phổ biến.

Đến cả trong tình yêu mà đôi khi cũng phải nói ngược, bởi nếu nói "anh chưa có gia đình" thì cô gái lại nghĩ chắc đối tượng đã có gia đình rồi mà còn định lừa mình. Ngay cả khi bạn nói: “Anh yêu em” thì cô bạn gái vẫn cứ nhìn chăm chăm vào mặt bạn như dò hỏi: “Anh có nói thật không”? Hoặc buông một câu thẳng tưng: “Nói dối”.

Người đi chợ không biết tin vào cái gì nữa, thôi thì cứ mua đại đi rồi về nhà làm đủ mọi cách như ngâm thực phẩm vào nước muối. Rửa đi rửa lại nhiều lần, thậm chí luộc qua bằng nước sôi hay cao cấp hơn thì mua máy ozon về sục để tự trấn an mình rằng như thế có thể đỡ ngộ độc hơn. Ra đường thấy người bị tai nạn mà không dám giúp vì sợ bị họ mắng (bởi họ muốn giữ nguyên hiện trường) và nay thì còn "sợ nó cho bùa mê thuốc lú".

Có anh bạn là giáo viên ngành xã hội bảo con rằng: "Con ước một điều gì đi, điều đó sẽ đến trong tương lai và ở ngay chân trời phía trước". Thế nhưng bạn tôi quên mất rằng chân trời là nơi mà ta càng đi đến đó thì nó càng xa ra. Thế thì tin sao được? Còn nhiều, rất nhiều sự việc nữa trong tất cả các lĩnh vực của đời sống hiện tại để nói về sự nghi ngờ - hay nói cách khác là thiếu hoặc mất niềm tin. Vậy niềm tin đi đâu mất rồi? Ngươi trốn ở nơi nao?

Tôi từng cất công đi tìm hiểu để trả lời cho câu hỏi: Tại sao niềm tin lại đi trốn? Nó trốn ở đâu? Tôi lần đọc một số tác phẩm của các nhà văn, đọc trên mạng và tìm hiểu qua bạn bè rồi tự kết luận: Niềm tin và sự nghi nghi ngờ là hai điều luôn có trong trái tim của mỗi con người. Hai điều ấy cũng có lúc thịnh, lúc suy, chỉ có điều quy luật thịnh suy của chúng luôn trái ngược nhau.

Có nghĩa là lúc niềm tin thịnh thì nghi ngờ suy và ngược lại. Khi điều nào thịnh thì nó thường trực ở trong tâm của mỗi người, còn khi suy nó sẽ trốn sâu trong tiềm thức để chờ thời bật dậy. Nguyên nhân tác động vào quy luật thịnh suy của niềm tin và sự nghi ngờ là ngoại cảnh xã hội, trong đó sự giáo dục của nhà trường và gia đình cùng môi trường sống sẽ trực tiếp làm cho niềm tin hay sự nghi ngờ trỗi dậy.

Năm xưa, khi đất nước còn chiến tranh, người lính ra mặt trận đối diện với cái chết, ấy vậy mà gia đình, người thân vẫn tin rằng anh ấy sẽ về. Cuộc sống tuy vất vả, đói kém nhưng người với người thật thân thiện, sẵng sàng giúp đỡ nhau ngay cả nơi bến tàu, bến xe hay khi qua đường lỡ bước. Niềm tin giữa người với người khi ấy lớn lắm, lớn đến nỗi cái xấu trong xã hội phải run sợ và kẻ xấu luôn chỉ là thiểu số. Niềm tin làm cho mọi quan hệ trong xã hội trong sáng và đẹp đẽ hơn. Họ sống vì nhau và có trách nhiệm, sẵn sàng xả thân vì lẽ phải. Văn hóa trong giao tiếp toát lên sự thanh lịch, dịu dàng.

Tôi tự hỏi khi xưa cuộc sống khốn khó hơn bây giờ sao niềm tin lại lớn thế? Phải chăng do bây giờ đầy đủ hơn nên con người ta bon chen nhiều thì niềm tin mất dần và nghi nghờ trỗi dậy? Có người nói nguyên nhân là do nền kinh tế thị trường nhưng tôi không tin. Tôi không có ý ca ngợi hay tô vẽ vì ở đâu cũng có cái xấu cái tốt, nhưng có điều cái nào chiếm đa số mà thôi: Khi đến các nước phương tây, nền kinh tế thị trường thống trị, chắc chắn bạn sẽ nghe được nhiều từ cảm ơn hay xin lỗi nhiều hơn ở nước ta bây giờ. Dù có cảnh sát hay không, người tham gia giao thông vẫn tự giác dừng lại trước đèn đỏ mặc dù quanh anh ta chẳng có chiếc xe nào.

Họ nghe ta nói chuyện, trình bày và tin đó là sự thật. Họ tự hào về tổ quốc và rất trân trọng khi quốc ca vang lên. Ở ta nhiều người nghe quốc ca thì coi đó chỉ như một bài hát mà dửng dưng không thèm để ý. Tôi đã viết về hình ảnh một bà, chắc là vợ đại gia, môi son má phấn, lái xe hơi trên phố nhưng mở kính xe ném toẹt gói rác ra đường và một cô bé ngồi sau xe máy của một người đi đường cứ đòi mẹ chở lại gần thùng rác để bỏ giấy kẹo vào đó. Hình ảnh tuy trái ngược nhưng tôi nghĩ người mẹ đi xe máy kia cùng cô con gái vì có niềm tin rằng làm như thế đường phố mới sạch được, xã hội sẽ văn minh hơn lên. Niềm tin của cô bé lớn hơn rất nhiều người phụ nữ đi xe hơi nói trên phải không các bạn?

Người tương tự như cô bé kia đang là thiểu số. Nếu tôi, bạn và mọi người cùng học cô bé kia, cùng tin việc làm của cô bé đó là đúng rồi cùng làm như vậy thì xã hội này sẽ đẹp lên thêm, khi đó điều thiểu số này sẽ thành đa số. Sự nghi ngờ đang thịnh, niềm tin vẫn đang đi trốn, chúng ta hãy cùng đồng thanh gọi: "Niềm tin ơi. Về đi!".
Nguồn: vnexpress

Khi yêu thương chỉ là thói quen !

Nếu một ngày tình yêu chỉ còn là trách nhiệm, không còn là hạnh phúc, không còn là ngọt ngào, không đam mê... thì tình yêu chỉ còn là một thói quen.
Khi yêu thương chỉ là thói quen !
Khi yêu thương chỉ là thói quen !
Nếu một ngày những tin nhắn quan tâm, ngọt ngào được gửi chỉ vì quen tay mà không phải là những quan tâm thực sự...

Nếu một ngày những nụ hôn chỉ còn là những cái chạm môi mà không có vị ngọt và hơi ấm kèm theo...

Nếu một ngày những cái nắm tay chỉ là một sợi dây trói những cổ tay chứ không còn dấu gạch nối 2 trái tim...

Nếu một ngày những cái ôm chỉ còn là những vòng tay hờ hững mà không còn khao khát giữ nhau thật chặt...

Nếu một ngày bước đi bên nhau chỉ vì đã quá quen với nhịp chân ấy và không còn khao khát cùng nhau bước mãi trên đường đời...

Nếu một ngày câu yêu chỉ còn là câu cửa miệng, nói ra dù trong tim chẳng còn nghĩ vậy...

Nếu một ngày tình yêu chỉ còn là trách nhiệm, không còn là hạnh phúc, không còn là ngọt ngào, không đam mê... thì tình yêu chỉ còn là một thói quen.

Vì thói quen có thể sẽ thay đổi...

Vì thói quen có thể mất đi vào một ngày nào đó...

Vì thói quen không hẳn lúc nào cũng tốt... thế nên khi tình yêu chỉ còn là thói quen thì cũng là lúc nó nên kết thúc. 

Để ta không trói buộc nhau. Để ta không trở thành gánh nặng của nhau. Để giữ lại những gì tốt đẹp nhất về những điều đã cùng nhau có được. Và để ngày mai gặp nhau ta có thể mỉm cười đi ngang nhau.
Nguồn: truyennganhay

Sự thật là em vẫn đang nhớ về anh.

Mưa giăng mịt mù ngoài ô cửa sổ nhỏ, nơi phía dưới có những cành cây ngọc lan đang xiêu đi vì gió táp. Mưa cho em cảm giác đẫm lạnh giữa một ngày hè. Mưa khiến em nhận ra mình đang chông chênh và muốn được tựa vào một bờ vai ấm áp. 
Sự thật là em vẫn đang nhớ về anh.
Sự thật là em vẫn đang nhớ về anh.
Còn nhớ buổi chiều Sài gòn choang nắng, em gặp anh ngay sảnh sân bay. Không phải tiễn em mà là anh đi đón người con gái khác. Anh ngỡ ngàng nhìn em, chẳng phải vì thoả mãn niềm mong mỏi gặp lại mà chỉ vì sự đổi khác nơi em. Không còn là em luôn dịu dàng mong manh với mái tóc dài buông xoã nữa. Em cá tính và mạnh mẽ với tóc tém và đồ jean. Em không biết phía sau nụ cười và chút thảng thốt ban đầu của anh là gì, còn phía sau nụ cười rạng rỡ của em là một khoảng trống: em chưa thể xoá bỏ từ ngày mình chia tay. 

Trong mưa, cảm giác ghen tị của em nhiều hơn. Em nhớ ngày mưa được anh lau tóc. 

Trong mưa, nỗi nhớ về những kỷ niệm cũ của em nhiều hơn. Em nhớ ngày mưa mình tình cờ quen nhau khi cùng trú mưa dứoi một mái hiên nhỏ. 

Trong mưa, nỗi cô đơn của em nhiều hơn. Em nhớ ngày mưa mình ngồi bên nhau trong quán vắng cùng nghe một bản tình ca cũ. 

Chẳng có gì có thể là mãi mãi, tình yêu cũng thế. Em nhận ra điều đó khi anh nói lời chia tay để đi về phía không có em mà có người con gái khác. 

Em không nói là em đã quên anh. Nhưng em đủ dũng cảm để nhìn vào sự thật là em bị anh bỏ rơi. 
Em không nói cô đơn là một trạng thái bình thường. Nhưng em đủ mạnh mẽ để bước qua cảm giác đó và không để bị nó chi phối. 

Nhớ hoặc quên, không dễ dàng để lựa chọn như mình nghĩ và mình muốn. 

Và sự thật là em vẫn đang nhớ về anh.
Nguồn: truyennganhay

Không theo đuổi được thì buông tay thôi

Người ta vẫn nói tuổi học trò không có yêu đơn phương…Ừ! Chắc là thích thầm,mến thầm thôi. Ừ! Nhưng dẫu sao cái tình cảm trong vắt kia cũng đáng nhớ lắm như màu phượng vĩ đỏ rực trong tâm trí…Mỗi khi nhớ lại…chợt cười vì ngây ngô quá.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
12…

Nàng là người con gái đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Không phải là nàng đẹp…Không hề. Thậm chí lần đầu gặp nàng tôi còn nghĩ nàng chỉ “đội lốt”một cô gái mà thôi.

-Chuyển lại đây ngồi nhé! Tôi cau mày,sao lại có một người con gái đứng trước mặt thằng con trai xin ngồi trong khi còn bao nhiêu chỗ trống,nhưng phép lịch sự tôi không từ chối.

-Ừ! Nàng thản nhiên dọn dẹp sách vở của tôi qua một bên rồi ngồi xuống.

-Biết sao lại T muốn ngồi đây không? Tôi còn chưa kịp lắc đầu thì nàng tiếp.-12 rồi,không muốn ghét ai cả.

Sao lại có một con người kì quái hết mức như vậy? Xin lại ngồi gần….Vì ghét.

Có lẽ ấn tượng tốt của tôi về nàng là nét chữ,nó đẹp và tròn trịa. Còn tôi…lại sở hữu một nét chữ của các”ông đồ”.

Nếu ai đó nhận được món quà sinh nhật là 2 cuốn vở tập viết lớp 2 vào năm 18 tuổi thì chắc chắn chỉ có tôi và người nghĩ ra nó cũng chỉ có nàng.

Nếu có ai đó sẵn sàng đuổi đánh một thằng con trai cao 1m8 như tôi…cũng chỉ có nàng.

Ngày đó…Tôi thích một cô gái khác lớp,hai chúng tôi đi học cùng nhau,đi chơi cùng nhau. Nhưng quái lạ là sau này tôi thấy như mình không có kí ức gì lắm với cô gái đó. 12 trong tôi chỉ toàn kí ức về nàng.

Tôi nhớ về nàng từ những điều nhỏ nhất.

Cái cách nàng chăm chú viết,mải mê trong những con chữ.

Tôi thích nhìn lén nàng khi nàng nghe giảng…cũng chẳng biết thói quen đó bắt đầu từ khi nào nữa.

Tôi thích giả vờ không biết nàng đang bối rối không dám đưa cuốn vở toán hỏi tôi vài bài mà nàng chưa làm được.

Tôi thích nàng cười,vô tư.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Nhưng tôi cứ ngỡ đó chỉ là tình bạn và nghiễm nhiên chỉ dừng ở mức đó thôi. Bởi tôi khác nàng,tôi cần một cô bạn gái đẹp để không xấu hổ với bạn bè. Tôi được nhiều người biết đến,còn nàng thì gần như không ai dám vượt qua mức tình bạn,ít ai nhắc đến nàng trong những buổi bàn luận về cái đẹp của bọn con trai chúng tôi,nhưng tôi dám chắc người ta sẽ nói về tôi như một chàng trai khá bảnh bao và công tử. Tôi sợ nếu nói thích nàng lũ con trai sẽ chồm lên”mày đi thích một đứa con gái không ai thèm động” hay”mày hết người để thích rồi hay sao?”…bởi vậy tôi không thể thích nàng.

Cho đến một ngày…nàng chuyển đi cũng đến ngồi gần một chàng trai khác nhưng lần này vì lí do khác…vì nàng thích.

-Hết ghét H rồi! Đi nhé! Nàng chuẩn bị sách vở,nhoẻn một nụ cười tươi.

-Đi? Còn có mấy ngày nữa là thi tốt nghiệp rồi,đi đâu?

-Tới đây vì ghét,giờ hết ghét rồi phải đi chỗ khác.

-Có lí do không?

-Có! Vì thích! Nàng chuyển lại gần ngồi cạnh anh chàng bí thư.

-Hai người nó một cặp,đẹp đôi ghê! Nếu không phải là tao không địch nổi với M(bí thư lớp tôi)thì…

-Gato quá đi mất!

Mấy tên ngồi trên quay xuống.

Nàng đi,bàn vắng hẳn tiếng cười. Mấy tên ngồi trên cũng chẳng thèm quay xuống.

Còn nàng,không dành nụ cười ấy cho riêng tôi nữa.

Không dành cái ân cần chỉ tôi từng từ tiếng anh.

Không nhìn tôi khó chịu,không mắng tôi không chịu luyện viết.

Mỗi buổi học có người giảng giải cho nàng cẩn thận những bài toán khó.

Có người sẵn sàng lắng nghe với một vẻ mặt quan tâm những câu chuyện của nàng thay vì cái dửng dưng cố ý đáng ghét như tôi.

Đó là sự hụt hẫng…thương nàng mất rồi.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Tôi chia tay cô người yêu xinh đẹp của mình. Nàng biết và hỏi tôi vì sao?

Vì sao ư? Tôi thích nàng,tôi mến nàng…Tôi muốn hét cho nàng biết nàng đáng ghét như thế nào,cho ai cũng biết tôi thích nàng,cho cái anh chàng bí thư kia phải rời xa nàng,nhưng…tôi không nói gì cả.

Sau mùa thi,một sáng tôi nhận được tin nàng qua Nhật du học rồi từ đó bặt vô âm tín.

Hôm trước nàng gọi điện cho tôi bằng một số điện thoại lạ hoắc và chỉ vỏn vẹn mấy câu rồi dập ngay.

-Ngày xưa chuyển đến ngồi với H vì thích sau này đi cũng vì thích. Theo đuổi mà không được thì buông tay…
Nguồn: truyennganhay