Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Lấy Cave. Về Làm Vơ. Chứ không Lấy Vợ Về làm Cave.


Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi “lấy vợ về làm Cave”, tôi đã đau khổ. Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi “lấy Cave về làm vợ”. Và tôi đã hạnh phúc.
Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỷ khi nhất quyết phải lấy gái trinh.

Tôi đã từng qua một chuyến đò. Vợ cũ của tôi còn zin trăm phần trăm khi chúng tôi đến với nhau. Đêm tân hôn, nhìn giọt máu đỏ thấm trên ga giường trắng, tôi hạnh phúc vì mình đã lấy được người vợ trinh tiết, ngoan hiền đúng như ước nguyện.

Ôm em vào lòng, tôi thì thầm: “Cảm ơn em đã giữ gìn đến tận giờ phút này cho anh!”. Cuộc sống hôn nhân lúc đầu rất đầm ấm, vui vẻ. Buổi sáng tôi đèo em đi làm. Buổi trưa, cơ quan cách xa nhà không về được, em gọi điện hỏi tôi ăn gì chưa, dặn dò tôi không được bỏ bữa, nhớ ăn uống đủ. Chiều về hai đứa lại đèo nhau ra chợ, rồi cùng về nhà nấu nướng. Ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi tuy đơn sơ, mộc mạc mà hạnh phúc biết chừng nào!

Giông bão xảy ra khi một ngày, tôi phải đi công tác xa nhà, lại đúng vào sinh nhật đầu tiên của vợ từ ngày chúng tôi lấy nhau. 12 giờ đúng ngày sinh nhật em, tôi gọi về chúc mừng. Nghe em thút thít nói nhớ tôi mà tôi nghẹn lòng. Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện nhờ thằng bạn thân ở nhà mua giùm tôi một bó hoa lớn đến tặng em để an ủi em đôi chút.

Chuyến công tác ấy tôi hoàn thành nhiệm vụ trước một tuần so với kế hoạch. Vì muốn vợ bất ngờ, tôi không chờ đến sáng để về xe cơ quan mà bắt chuyến tàu đêm chỉ để về bên em sớm hơn vài tiếng. 5 giờ sáng, tôi về đến nhà và bất ngờ khi xe máy của bạn tôi đang dựng trước cửa. Tôi nhẹ nhàng mở cổng và đi lên phòng hai vợ chồng. Tôi chết đứng khi thấy vợ tôi và bạn thân của tôi đang lõa lồ quấn lấy nhau ngủ say như chết. Tôi phát điên lên, nhảy vào dựng thằng bạn dậy và xông đến đấm nó. Vợ tôi lao vào can ngăn. Em quỳ xuống níu tay tôi khóc… Tất cả là do cái ngu của tôi đã nhờ bạn tôi đến tặng hoa và an ủi em hôm sinh nhật. Ngày hôm ấy, vợ tôi quá cô đơn và tủi thân, và hai người đã không cưỡng lại được.

Tôi đau đớn vô cùng vì bị hai người thân yêu nhất của mình phản bội. Đau khổ hơn nữa, cô ấy còn là mối tình đầu của tôi. Tôi đã đặt biết bao tin yêu vào tình cảm ấy, vậy mà… Tôi tìm quên trong cờ bạc,chìm sâu trong men rượu. Cuối cùng, vợ tôi không thể chịu được nữa và đưa đơn ly dị. Cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc khi tôi chỉ mới 27 tuổi, chỉ sau vài tháng chúng tôi kết hôn. Tôi càng thêm hận đời, chẳng quan tâm làm việc mà càng ngày càng đổ đốn. Ngày nào tôi cũng lang thang ở các quán bar chơi bời đến sáng.Một thời gian, tôi còn tìm quên đau khổ trong ma túy. Cha mẹ rồi bạn bè khuyên bảo nhưng tôi không đoái hoài, chẳng thèm để vào tai. Cuộc sống của tôi cứ chìm trong màn đêm như vậy…

Cho đến một ngày, tôi gặp L. Khi ấy, em đang bị một đám du côn đánh ở bên đường. Máu yêng hùng nổi lên, tôi lao vào cứu em. Sau đấy, tôi cũng bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. L đưa tôi đang mê man vì trận đòn về nhà chăm sóc. Bàn tay em mềm mại vuốt nhẹ trên trán tôi. Đã lâu lẳm rồi tôi mới nhận được sự quan tâm của một người phụ nữ. Khi tỉnh dậy, câu chuyện của L làm cho tôi cảm động.

Em sinh ra trong một gia đình nghèo khó, lại đông con. Là chị cả, không được học hành tử tế, em phải ra thành phố làm việc giúp gia đình từ khi mới 15 tuổi. Cuộc đời xô đẩy em vào con đường nghiệt ngã, em trở thành gái làng chơi. Sau này, em gặp được một người khách nhân hậu giúp em thoát khỏi chốn nhền nhện, các em của L. cũng đã lớn, có thể tự lo cho bản thân. L bỏ nghề, làm công nhân cho một nhà máy ở vùng ven đô. Tuy cuộc sống có khó khăn nhưng trong sạch. Tối ấy, lũ du côn theo đuổi đánh em là do vợ của một khách cũ nghĩ em vẫn còn qua lại với chồng mình thuê để dọa em.

Đêm ấy, trong vòng tay của L, tôi tâm sự hết với em chuyện đời mình. Tôi khóc nức nở như một đứa trẻ, tâm hồn tôi cuối cùng cũng được xoa dịu. Tôi khâm phục L vì em đã dũng cảm bước ra từ bóng tối để sống tiếp. Nhìn lại mình, tôi thấy mình thật hèn hạ khi cứ mãi chìm trong đau khổ, tự mình chôn vùi cuộc đời. Những ngày tháng sau đó, tôi quyết tâm làm lại đời mình. L luôn bên cạnh tôi những lúc khó khăn ấy. Có những khi tôi lên cơn thèm thuốc, L ôm chặt lấy tôi khóc và luôn miệng an ủi. Đôi khi, em đưa bàn tay cho tôi cắn toét máu, cho đến khi tôi dứt cơn nghiện. Sau khi cai thành công, tôi và L dốc hết vốn liếng của hai đứa mở một quán cà phê nho nhỏ. Trời còn thương hai chúng tôi, quán ngày càng đông khách, cuộc sống cũng khấm khá dần. Hai đứa càng có động lực để cố gắng.
Tuy đã sống chung như vợ chồng từ lâu nhưng chúng tôi vẫn chưa kết hôn chính thức. Với L, tôi nảy sinh một tình cảm sâu đậm, vừa là yêu, vừa là thương, vừa là biết ơn, đồng cảm. Tôi quyết định cho em một danh phận, không muốn người ngoài dè bỉu chúng tôi cặp kè, bồ bịch. Ngày tôi dẫn em về nhà, mẹ tôi sau khi nghe câu chuyện của L đã thẳng thừng đuổi em ra khỏi cửa.
Mẹ tôi gào khóc chửi tôi ngu, rước “cave” về nhà. Tôi quyết tâm thuyết phục mẹ. Có những lúc rất căng thẳng, mẹ tôi nói sẵn sàng từ mặt tôi nếu tôi lấy L. Dù L nói em không cần danh phận gì, chỉ cần ở bên tôi cả đời, tôi vẫn không muốn để em bị thiệt thòi. Cho đến một ngày, tôi … cùn. Tôi nói với mẹ tôi: “Xin mẹ hãy xem lại con trai mẹ! Con đã từng cờ bạc, rượu chè, thậm chí hít ma túy! Mẹ nghĩ rằng con có thể lấy được những cô gái “trong sạch” như mẹ muốn ư? Có người chịu giúp con, bên con cả đời như L là con đã may mắn lắm rồi. Vả lại, L chính là người đã cứu vớt đời con. Con đã quyết rồi, mong mẹ đồng ý nhận L là con dâu”. Nói rồi, tôi dẫn L đi đăng kí kết hôn dù cho mẹ tôi vẫn còn phản đối kịch liệt. Hôn lễ của chúng tôi đơn giản, chỉ có vài người bạn đến chung vui nhưng thật sự rất hạnh phúc.

Một năm sau, L sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh. Mẹ tôi có thể từ mặt con trai, con dâu bà nhưng lại không thể nhẫn tâm từ mặt đứa cháu đích tôn. Bà chấp nhận hòa hoãn với vợ chồng tôi để được gặp cháu. Dần dần, sự tảo tần, hiếu thảo, biết cư xử của L đã lấy được cảm tình của mẹ tôi. Gia đình tôi cuối cùng cũng đã được trọn vẹn. Đến nay, nhiều năm qua đi, tôi đã làm bố của hai đứa trẻ. Cuộc sống của tôi tuy không dư dả nhưng đầm ấm. Quá khứ xa xưa của cả tôi và vợ đều đã lùi xa vào dĩ vãng…

Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi “lấy vợ về làm Cave”. Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi “lấy Cave về làm vợ”. Và tôi đã hạnh phúc. Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỉ khi nhất quyết phải lấy gái trinh. Bến đỗ của đời tôi đâu phải là cái màng mỏng manh ấy mà là một người chung thủy biết yêu thương, chăm sóc chồng con. Đó mới là điều mà một người đàn ông cần tìm kiếm!
(Sưu tầm)

Em và cô ấy anh chọn ai?


Giá như trước em anh đừng bên cô ấy
Giá như khi có cô ấy rồi anh đừng đến bên em
Cô ấy yêu anh chân thành đến vậy
Anh còn mong muốn gì khi nói yêu em?

Em cũng yêu anh thật lòng mình đấy
Nhưng đến sau nên, và không nhận ra 
rằng cô ấy đã đến bên anh
Anh chọn đi: giữa em và cô ấy.

Trái tim anh sao toan tính nhiều vậy?
Lại bảo em đừng giận hờn, 
làm người tình ngoan ngoãn của anh
Khi em biết sau lưng em, anh và cô ấy
Vẫn hẹn hò, sánh bứơc bên nhau

Có đôi lúc em biết anh giả vờ hờn giận
Bởi cuối giờ anh hẹn đến bên ai
Để sáng mai anh lại còn cười cợt
Tối đêm rồi có thức đợi anh không?

Em đâu thể đúc trái tim mình bằng sỏi đá
Để không tủi hờn, không day dứt ghen tuông?
Em đã để cho anh bao lần lựa chọn
Nhưng lẩn tránh hoài cũgn chẳng được đâu anh

Trái tim em sẽ không bao giờ tha thứ
Những điều anh làm tan nát trái tim em
Có thể ra đi là trốn chạy

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Top 10 lời nói dối của nàng

Đa phần chúng vô hại, thậm chí còn dễ thương vì mục đích cao cả là ngăn không để nửa kia phải... sốc.

1. “Cái này đang giảm giá”

Hoặc: “Món này không đắt đâu”/ “Em chỉ mất có...”/ “Đây có phải đồ mới đâu, em mặc lâu rồi mà”.

Sự thật: “Em đã chi nhiều hơn mức nên chi, thế nên em phải coi như mình chưa “mạnh tay” đến thế”.

Tại sao phải nói dối?

Vì ngay cả những người phụ nữ tốt nhất cũng không thể cưỡng lại sức hút của những món đồ nho nhỏ họ yêu thích đang bày trong tủ kính, dù thỉnh thoảng chuyện này mới xảy ra. Vấn đề nằm ở chỗ họ cảm giác khá tội lỗi khi vung tiền quá tay hay mua sắm quá nhiều, họ ghét phải “khai báo” với bạn đời những món đồ đã mua với giá cắt cổ để rồi chịu sự phán xét của anh ấy. Sẽ dễ dàng hơn nếu giả đò rằng mình vừa thương lượng được một món hời.

2. “Đây chính là thứ em luôn muốn có”

Hoặc: “Anh không cần phải mua gì cho em đâu”/ “Tấm lòng mới là đáng quý”.

Sự thật: “Em không thích món quà này nhưng lại không muốn tổn thương đến cảm xúc của anh”.

Tại sao phải nói dối?

Vì một động cơ tốt. Phụ nữ thường nói dối rằng họ thích những món quà được tặng bởi không muốn khiến người tặng mất vui. Dẫu sao, họ vẫn hy vọng nhận được món quà đúng như mình mong ước vào lần tới.

3. “Em chẳng sao cả”

Hoặc: “Em không điên”/ “Anh chẳng làm gì để em buồn cả”/ “Em ổn”

Sự thật: “Tôi đang điên thật đấy nhưng không muốn nói về chuyện đó bây giờ”.

Tại sao phải nói dối?

Đôi khi họ nói “em ổn” có nghĩa là họ ổn thật, nhưng đa phần là họ đang quá kích động tới mức sợ rằng nếu nói ra sẽ làm mọi chuyện tệ hại hơn. Cái điều đang khiến họ bực mình thực ra chẳng đáng gì, cho nên nói ra khiến họ thấy mình dớ dẩn.

4. “Chờ em một phút thôi”

Hoặc: “Em chỉ vào shop ngó một cái rồi ra”. “Em sẽ sẵn sàng trong 5 phút”.

Sự thật: “Em biết sẽ mất nhiều thời gian hơn”

Tại sao phải nói dối?

Vì phụ nữ biết rõ đàn ông không ưa sự thật trong trường hợp này. Anh ấy còn lâu mới chịu vào shop nếu biết sẽ phải đợi cả tiếng đồng hồ cho vợ thử hết các món đồ trong đó.

5. “Em đau đầu”

Hoặc: “Em mệt”

Sự thật: “Em không có hứng làm chuyện này”.

Sao phải nói dối?

Đôi khi phụ nữ đơn giản là không muốn làm một việc gì đó. Đau đầu là lý do thoái thác dễ dàng hơn so với thẳng thừng từ chối “em không muốn làm”.

6. “Em dùng salad thôi”

Hoặc: “Em không đói”

Sự thật: “Em đang cố tỏ ra mình ăn uống lành mạnh nên chỉ gọi đồ thật nhẹ nhàng, song điều đó không có nghĩa là em không thể ăn hết đĩa thức ăn của anh”.

Sao phải nói dối?

Lời nói dối này thực sự gây rối cho cánh mày râu. “Tại sao cô ấy gọi salad rồi lại ăn ké đồ của mình?”. Đó là bởi phụ nữ nghĩ họ có thể theo tốt chế độ ăn lành mạnh, nhưng khi nhìn thấy những món ngon xuất hiện bên đĩa của bạn, họ lại không thể kiềm chế nổi.

7. “Em không phiền khi anh nhìn cô khác”

Hoăc: “Em không ghen”/ “Em hoàn toàn tin tưởng anh”

Sự thật: “Em không thích khi anh không giấu nổi sự thích thú của mình trước những phụ nữ khác. Điều đó tổn hại đến tự tin của em”.

Sao phải nói dối?

Ngay cả người phụ nữ tự tin nhất cũng vẫn cảm thấy bấp bênh đôi chút khi người đàn ông của mình ngắm nhìn cô gái khác. Họ giả vờ rằng mình vẫn đang thoải mái, mình là người yêu rất rộng lượng, dễ thương nhưng thực ra trong lòng họ không vui khi bạn nhìn người khác.

8. “Nói thật em nghe... hông em có to quá khi mặc cái quần jeans này không?”

Hoặc: “Em muốn nghe nhận xét thực lòng của anh”/ “Em không giận đâu”

Sự thật: “Em cần một lời chắc chắn của anh. Nếu anh không nói em nghe chính xác điều em muốn nghe, em sẽ không vui đâu đấy”.

Sao phải nói dối?

Bạn đâu thể cầu xin một lời ngợi khen chứ! Cho nên đôi khi phụ nữ cứ làm vẻ hơi bất an về ngoại hình của mình, để được nhận một lời khen có tác dụng trấn an.

9. “Em không thích ngày lễ Tình yêu”

Hoặc: “Em không cần hoa”/ “Anh chẳng cần tặng gì cho em cả”

Sự thật: “Em mong một chút lãng mạn đấy nhưng lại không muốn tỏ ra có ý ép anh”

Sao phải nói dối?

Vì phụ nữ không muốn nài nỉ để được nhận quà.

10. “Xem đá bóng cũng được mà, em không phiền đâu”

Hoặc: “Em không phiền đâu nếu cuối tuần chúng mình về nhà nội/ ... nếu bạn anh tụ tập ở nhà mình xem đá bóng”.

Sự thật: “Em có phiền đấy, chỉ không nói ra thôi”.

Tại sao phải nói dối?

Phụ nữ không muốn phải nài nỉ, càng không muốn từ chối điều nửa kia muốn làm. Họ chỉ hy vọng rằng “anh ấy nhận ra mình không muốn lúc nào cũng phải nhượng bộ”.
Nguồn:dantri

Yêu 2 tháng, người yêu sấn sổ sờ ngực

Sau 2 tháng yêu, anh đã sấn sổ sờ ngực em. Tuy mới chỉ sờ bên ngoài nhưng em vô cùng bực mình.
Em có phải là đứa con gái hư hỏng không khi để bạn trai sờ soạng liên tục như thế. Em không dám nói chuyện đó với ai, em sợ họ lại đánh giá mình (Ảnh minh họa).

Hỏi:

Chị Tâm An thân mến,

Hiện tại em đang rất rối bời, lo lắng cho tương lai, cho chuyện tình cảm của mình. Em không biết phải làm thế nào với chuyện tình yêu hiện tại nữa.

Chúng em là bạn cùng quê, anh hơn em 2 tuổi. Với em, anh là người yêu đầu tiên. Còn với anh, em là mối tình thứ 2. Sau một thời gian tìm hiểu, em nhận lời yêu anh.

Thế nhưng, sau 2 tháng yêu, anh đã sấn sổ sờ ngực em. Tuy mới chỉ sờ bên ngoài nhưng em vô cùng bực mình. Lần đó, khi không giữ được bình tĩnh, em đã tát anh, không nói chuyện với anh 1 thời gian. Em còn cảnh cáo anh rằng nếu anh làm vậy nữa thì hãy tìm người con gái khác, em không chấp nhận được những việc này.

Sau đó, anh tỏ ra ăn năn, hối hận, chúng em lại quay lại yêu nhau. Quả nhiên trong thời gian đó, anh cũng thôi những hành động thiếu tế nhị như thế.

Nhưng cũng chỉ được vài lần, anh lại chứng nào tật nấy. Em giận, anh lại giải thích rằng do quá yêu em, anh không sao có thể kiềm chế được mình.

Em nói với anh rằng vì cả hai vẫn là sinh viên nên anh cần phải biết điểm dừng. Em nói nhiều thì anh bảo em vô cảm, không yêu anh nhiều như anh yêu em.

Mỗi lần anh nói vậy em thấy buồn lòng. Em luôn im lặng không nói gì lúc đó và chờ mấy ngày sau khi mình và anh cùng bình tĩnh, em mới nói với anh về điều này. Anh lại hứa hẹn sẽ không tái diễn hành động đó.

Nhưng mới đây thôi khi em vừa hôn tạm biệt anh xong thì anh ngay lập tức cho trộm tay vào người em để sờ ngực. Không những thế, anh thường xuyên nói với em về những vấn đề nhạy cảm. Em cự tuyệt không muốn nghe thì anh tỏ vẻ rất buồn.

Em đang thật sự không biết phải làm sao nữa chị Tâm An ạ! Em còn là sinh viên, 2 năm nữa mới ra trường, cả anh cũng vậy. Em lo sợ nếu tiếp tục tình trạng này, anh và em sẽ tiến xa và hậu quả khó mà kiểm soát được.

Chị Tâm An ơi, em có hư không khi để bạn trai sờ soạng liên tục như thế? Em không dám nói chuyện đó với ai, em sợ họ lại đánh giá mình.

Em cảm ơn chị!

(Misu, TP.HCM)

Chị Tâm An trả lời:

Em gái thân mến,

Là sinh viên năm thứ 2, hẳn em còn rất trẻ, trong sáng, thánh thiện, hết mình trong tình yêu. Tuy nhiên, chị mừng là em đã biết suy nghĩ thấu đáo, cẩn trọng, biết điểm dừng, giới hạn của mình.

Tâm tư trên của em cũng giống như nhiều bạn gái trẻ khi mới bước chân vào ngưỡng cửa tình yêu. Anh ấy là mối tình đầu của em, em luôn trân trọng mối tình này và mong muốn nó có cái kết hậu.

Trước hết, em không nên trách móc quá nhiều mà cũng nên thông cảm một chút với anh ấy. Bởi khi yêu, thật khó nói trước được điều gì. Người ta thường muốn gặp nhau mỗi ngày, gần gũi, âm yếm nhau.

Tuy nhiên, hai em mới yêu nhau được 2 tháng. Đó là khoảng thời gian chưa dài để có thể hiểu rõ về nhau. Thêm vào đó, chị thấy dường như em chưa thực sự cảm thấy sẵn sàng và chưa có đầy đủ kiến thức về tình dục và sức khỏe sinh sản để đón nhận những cử chỉ nhạy cảm của bạn trai. Bởi vậy, em chưa nên đi sâu hơn vào những giai đoạn tiếp theo.

Em nên tìm hiểu và trang bị cho mình những kiến thức về tình dục, biện pháp tránh thai… để chuẩn bị cho đời sống hôn nhân trong tương lai. Bởi vì có hiểu biết, em sẽ tránh được tốt nhất những hậu quả không mong muốn xảy đến bản thân mình.

Nếu anh ấy vẫn tiếp tục những hành động khiếm nhã, khiến em khó chịu, em hãy nói chuyện thẳng thắn, nghiêm túc với anh ấy. Em có thể nói để anh ấy hiểu cảm giác của em khi “đón nhận” những cái đụng chạm không mong muốn, sự lo ngại của em về chuyện tình cảm này.

Em hãy để anh ấy hiểu rằng, tình yêu cần phải có quá trình tìm hiểu, tôn trọng nhau, mọi sự “đi tắt đón đầu” với sự kém hiểu biết sẽ khiến tình yêu nhanh chóng đi vào ngõ cụt.

Thêm vào đó, nếu em muốn hạn chế tối đa những hành động thiếu tế nhị của người yêu, em hãy chủ động tránh đi đến những nơi vắng vẻ, đi chơi khuya cùng anh ấy.

Việc em chấp nhận đến những nơi này, đồng nghĩa với việc em "hưởng ứng" các hành động của anh ấy. Không những thế, chính không gian "mờ ảo" nơi đó sẽ khiến cho con người ta trở nên yếu đuối và nảy sinh những hành động khó lòng kiềm chế được như chuyện sờ ngực chẳng hạn.

Em không nên dằn vặt mình, bởi việc này không thể đánh giá em hư hỏng hay dễ dãi. Chị tin, nếu anh ấy yêu em chân thành, tôn trọng em, biết nghĩ tới tương lai của hai em, anh sẽ hiểu mình cần phải làm gì.

An tâm lên Misu nhé!

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

20 lý do không nên lấy chồng

Khi ta không chồng, ta khỏi hộc tốc chạy về nhà nấu cơm buổi trưa và buổi tối, khỏi phải nghe những tiếng rên rỉ: “lại thịt kho à? Cô không biết gì hơn thịt kho sao?” hoặc những tiếng gầm gừ: “thôi, cô nấu thì cô tự ăn đi, để tôi ra ngoài ăn cho nhiễm độc

1- Khi ta không chồng, ta sẽ thoát khỏi mẹ chồng, nỗi ám ảnh của mọi cô gái trước giờ kết hôn.

2- Khi ta không chồng, ta sẽ chẳng phải hỏi ai: “Sao giờ này mới về?” Ta cũng không phải gào lên với ai: “Anh đi với con nào?”. Ta cũng không phải đay nghiến ai: “còn vác xác về được à, sao không ở ngoài đó luôn đi”.

3- Khi ta không chồng, ta khỏi phải hét lên: “Sao phòng tắm lại lênh láng nước thế này? Sao trên bàn lại đầy tàn thuốc lá thế này? Trời ơi, tôi có phải là con ở đâu!”.

4- Khi ta không chồng, ta khỏi hộc tốc chạy về nhà nấu cơm buổi trưa và buổi tối, khỏi phải nghe những tiếng rên rỉ: “lại thịt kho à? Cô không biết gì hơn thịt kho sao?” hoặc những tiếng gầm gừ: “thôi, cô nấu thì cô tự ăn đi, để tôi ra ngoài ăn cho nhiễm độc”.

 Khi không chồng, ta có thể mặc áo hai dây, mặc váy ngắn- Ảnh minh họa 

5- Khi ta không chồng, ta thoát khỏi cảnh bất thình lình gặp một cái áo may ô trên ghế, một chiếc giầy đầy mốc trong gầm tủ và một bộ đồ chưa giặt nhét dưới gối. Ta cũng không phải bị cảnh đi làm về, mệt điên người lại thấy một đống bát đĩa chưa rửa đang chờ.

6- Khi ta không chồng, ta khỏi phải thức dậy giữa đêm vì tiếng ngáy khò khò. Khỏi phải nhăn mặt và nhăn mũi khi ngửi mùi thuốc lá, và chẳng cần làm ra vẻ thản nhiên khi ngửi mùi bia chua.

7- Khi không chồng, ta có thể mặc áo hai dây, mặc váy ngắn ra đường để khoe cặp chân dài bất tận, mà không sợ bị một lão vừa béo, vừa lôi thôi vừa ngái ngủ nhìn gườm gườm rồi hỏi: “Mặc thế để đi đâu?” hoặc “tưởng mình còn trẻ lắm đấy à?”.

8- Khi ta độc thân, ta tha hồ chê chồng con Tuyết già, chồng con Hồng béo, chồng con Đào gầy. Chúng nó chả có cách gì chê ta.

9- Khi ta tự do, ta ngủ tới mười một giờ trưa, ta tha hồ xem phim bộ. Những cảnh lâm ly ta tha hồ khoe mà không sợ kẻ nào bảo rằng ta sến.

10- Khi ta tự do, ta có thể mời một chàng đẹp trai, một chàng tài năng hoặc một chàng ga lăng về nhà chơi. Cũng chả ai cấm ta mời cả ba chàng.

                                        
Khi ta tự do, ta ngủ tới mười một giờ trưa, ta tha hồ xem phim bộ- Ảnh minh họa

11- Khi ta chưa có gia đình, ta không cần phải đi siêu thị và ghé qua quầy “Dụng cụ gia đình”, nơi phần lớn chỉ bán các dụng cụ khổ sai.

12- Khi ta chưa kết hôn, ta có thể ngồi trong tiệm cà phê, đọc báo và châm một điếu thuốc lá thơm, ngón tay út cong lên đầy kiêu hãnh.

13- Khi ta chưa có giấy hôn thú, ta có thể hét vào mặt một tên nào đó: “cút ngay ra khỏi nhà em”.

14- Khi ta chưa thành gia thất, ta đi đám cưới chỉ cần bỏ phong bì một suất tiền.

15- Khi ta sống một mình, ta có thể tắm bao lâu cũng được, vừa tắm vừa hát cũng được, và không bị đứa khác giành tắm trước, vừa khạc vừa nói vọng ra: “dao cạo râu của tôi cô quẳng đi đâu rồi?”.

                               
Khi ta độc thân, ta tha hồ chê chồng con Tuyết già, chồng con Hồng béo, chồng con Đà gầy Ảnh minh họa

16- Khi ta chẳng có chồng, ta khỏi phải mua một chiếc quần đùi rộng may sẵn và băn khoăn tự hỏi: chả hiểu cỡ này đã vừa chưa?

17- Khi ta chưa chồng, ta khỏi gọi ai là “ông xã”, một danh từ chả có chút gì lãng mạn và hấp dẫn.

18- Khi ta thoải mái tự do, ta không phải mua báo bóng đá, khỏi phải nhìn cái cảnh đàn ông mặc quần đùi chạy quanh tivi.

19- Khi ta chưa chồng, ta có thể đi nhà hàng và gọi một chai bia.

20- Cuối cùng, khi ta chưa chồng, ta lấy chồng lúc nào cũng được!
Nguồn: tinmoi

“Cái thứ chỉ biết nằm ngửa ăn với đẻ...”

Con người một thời oanh liệt, mở miệng ra là quát mắng chửi rủa; vung tay lên là tát tai, đá đít vợ con bây giờ thảm hại như vậy sao?
Thật sự tôi không muốn dính líu gì tới con người này nữa nhưng nhìn bộ dạng thiểu não của anh tôi không đành lòng. (Ảnh minh họa).
Thật sự tôi không muốn dính líu gì tới con người này nữa nhưng nhìn bộ dạng thiểu não của anh tôi không đành lòng. (Ảnh minh họa).
“Ê, cái con kia, tao nói cho mày biết, cái thứ chỉ biết nằm ngửa ăn với đẻ mà cũng làm không xong thì câm họng lại, đừng có bép xép mà bị đòn nghe chưa!”. Đây là câu anh nói với tôi hôm tôi hỏi anh về việc có người nói thấy anh vô khách sạn với một cô gái trẻ nhiều lần.

Chuyện xảy ra đã 3 năm nhưng tôi nhớ như in nét mặt anh hôm ấy. Nó đằng đằng sát khí khiến tôi không dám nói thêm lời nào. Bởi tôi biết, nếu nói thêm, chắc chắn sẽ bị ăn đòn. Cha tôi đã nhiều lần căn dặn: “Nhịn nó đi con. Cái thứ không biết điều, có nói nó cũng không nghe mà chỉ khổ thân thôi”.

Lần đầu nghe cha nói vậy, tôi chỉ biết khóc. Hoàn cảnh của tôi hôm nay chính là do tôi đã nghe lời cha mẹ, đặt đâu ngồi đấy. Nếu như 10 năm trước, tôi không lấy Phú theo sự sắp đặt của gia đình thì đời tôi đâu có ngày u ám như hôm nay. Lỗi là do tôi “chỉ biết đẻ con gái” như lý lẽ mà chồng tôi viện dẫn cho những lần ngoại tình của anh.

10 năm, tôi đã sinh cho anh 4 đứa con gái. Phú nói cũng đúng. Suốt thời gian ấy tôi chỉ ăn rồi bầu, rồi đẻ, rồi nuôi con nhỏ… Đến lần thứ năm thì tôi bị hư thai. Giờ thì ngay cả chuyện “nằm ngửa” tôi cũng không làm được với người chồng như Phú. Và tôi cũng không biết làm gì với đàn con nheo nhóc, đứa lớn nhất mới 9 tuổi, đứa nhỏ nhất lên 3…

Nhưng đó là chuyện 3 năm về trước…

Chị tôi nhìn thấy cảnh tôi bị chồng ăn hiếp thì không chịu nổi. Chị bảo: “Để chị kiếm chuyện gì cho mà làm, chớ nghe lời nó ở nhà riết ngu người”. Đúng là tôi ở nhà riết rồi đâm mụ mẫm. Nhưng Phú đã tạo cho tôi thói quen dựa dẫm vào anh. Từ khi lấy chồng, tôi trở thành một cây tầm gởi với suy nghĩ “xuất giá tòng phu” như lời mẹ dặn ngày lên xe hoa về nhà chồng.

Khi tôi nói với Phú chuyện mình sẽ ra ngoài kiếm chuyện làm, anh đùng đùng nổi giận: “Tôi không khiến cô ra ngoài. Kiếm tiền hay kiếm trai?”. Phú nói rằng, với tài sản mà ba má anh để lại trước khi ra nước ngoài định cư, anh có thể ngồi không ăn cả đời; huống hồ gì anh còn có mấy cái cửa hàng điện máy… “Nhưng em không muốn là kẻ ăn bám”- tôi mếu máo. “Tôi nói không là không! Nếu cãi lời tôi thì coi như cô đi luôn”. Tôi biết Phú nói là làm. Nếu tôi dám làm trái ý thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Khi tôi nói điều này với chị tôi, chị im lặng rất lâu rồi nhẹ nhàng bảo: “Chuyện này tùy em suy nghĩ nhưng chị thấy, nếu em tiếp tục sống như từ trước tới nay thì em sẽ chẳng bao giờ biết hạnh phúc là gì. Em đừng lo ba mẹ buồn. 10 năm qua, coi như em đã trả hiếu cho ba mẹ. Phần sau này, em phải sống cho bản thân mình”.

Tôi suy nghĩ rất nhiều về lời chị nói. Đúng là 10 năm qua, tôi sống chẳng ra một con người. Anh bỏ tiền ra sắm tôi về để trông nom nhà cửa, đẻ con, làm nghĩa vụ với gia đình anh… Và một điều tôi thấy rất rõ, anh coi tôi là công cụ để giải quyết nhu cầu sinh lý. Bất cứ lúc nào anh muốn, tôi đều có thể bị đè ngửa ra để anh thỏa mãn nhu cầu…

Vậy là tôi quyết định ra đi. Anh vẫn tưởng tôi nói đùa nên ném ra trước mặt tôi tờ đơn ly hôn: “Ký vô rồi muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Nhưng nhớ đọc kỹ nghen. Cô sẽ ra đi tay trắng đó”. Câu nói của anh khiến tôi ngần ngại. Tôi hỏi anh: “Còn mấy đứa nhỏ thì sao?”. Anh cười nhạt: “Mấy con vịt trời ấy hả? Cô cứ mang theo hết”. Tôi bảo anh ghi điều đó vào đơn. Anh cười thành tiếng rồi nắn nót viết vào“Các con còn nhỏ nên chúng tôi thỏa thuận chúng sẽ sống với mẹ”. Viết xong anh vứt trước mặt tôi rồi bỏ đi.

Có lẽ anh nghĩ tôi không bao giờ dám nộp đơn ra tòa. Nhưng lần này, anh đã sai. Sau khi nộp đơn, tôi dọn ra ngoài. Phải thú thật là 10 năm sống với anh, tôi ngu nhiều chuyện nhưng cũng có chuyện tôi không lú lẩn, u mê như vậy. Đó là tiền bạc cha mẹ chồng cho, tôi cất riêng và để dành. Chị tôi tìm cho tôi một chỗ bán bánh mì và xôi sáng. Công việc rất cực nhưng tôi thấy vui vô cùng.

3 tháng sau tòa xử ly hôn thì tôi đã có một công việc ổn định. Cả 4 đứa con đều được ở với mẹ. Ở tòa án về, tôi thấy lòng nhẹ tênh. Một cảm giác thật khó tả mà phải mất nhiều tháng tôi mới có thể làm quen…

Cứ tưởng như thế là tôi đã có thể nhẹ nhàng với phần đời còn lại của mình. Thế nhưng mọi thứ lại đảo lộn khi ba mẹ chồng tôi về. Ông bà khóc lóc, năn nỉ tôi bỏ qua cho Phú mà quay về. Khi thấy tôi kiên quyết không đồng ý, ba chồng tôi đã ngã bệnh. Ông nằm liệt giường từ đó đến nay.

Lúc đầu Phú cũng nói cứng: “Tôi đã nói trước rồi, một khi cô bước chân ra khỏi nhà thì kể như đi luôn. Ba mẹ già lẩm cẩm rồi, đừng có nghe họ”. Tôi bảo anh: “Tôi cũng không có ý định trở lại với anh nhưng tôi thương ba mẹ và thấy khó xử. Tôi nghĩ, tốt nhất là anh nên coi cô nào anh thương yêu nhất trong số bồ bịch của anh thì rước về nhà cho ba mẹ yên lòng”.

Được chừng hơn 1 tháng thì Phú đột ngột tìm tới. Anh ta bảo là thăm con nhưng cứ ngồi mãi chẳng chịu về. Thấy đã khuya, tôi bảo: “Anh về đi, tôi còn đóng cửa nghỉ ngơi”. Anh chần chừ mãi mới nói: “Nhà đâu mà về? Ngân hàng phát mãi để trả nợ rồi...”.

Thì ra, mỗi khi cặp bồ với một cô, anh lại sắm xe, sắm nhà cho họ; công việc làm ăn thì bỏ bê cho nhân viên. Kết quả là mấy cái cửa hàng điện tử lỗ lã, hàng tồn kho nhiều phải bán đổ bán tháo, căn nhà của ba mẹ chồng tôi để lại phải mang đi thế chấp ngân hàng để trả nợ cho các chủ hàng. Và giờ đây, khi đã quá hạn trả nợ, ngân hàng phát mãi căn nhà. Đó mới chính là nguyên nhân khiến ba chồng tôi bị tai biến...

Tôi không ngờ chỉ mới 3 năm mà mọi sự đã đổi thay đến không ngờ như vậy. “Bây giờ anh tính sao?”- tôi hỏi Phú. Anh trả lời nhát gừng: “Anh cũng không biết... Em có thể cho anh ở đây vài hôm không?”.

Ở vài hôm thì được nhưng sau đó thì sao? Thật sự tôi không muốn dính líu gì tới con người này nữa nhưng nhìn bộ dạng thiểu não của anh tôi không đành lòng. Nhất là khi biết anh đang bị bệnh rất nặng...

Tối đó, khi nhìn anh nằm co ro ở phòng khách, tôi thấy anh thật đáng thương. Con người một thời oanh liệt, mở miệng ra là quát mắng chửi rủa; vung tay lên là tát tai, đá đít vợ con bây giờ thảm hại như vậy sao?

Tôi không biết phải làm gì. Đuổi anh đi thì không nỡ mà giữ anh lại thì cũng không xong... Thế nhưng khi nhớ tới câu anh đã nói ngày trước “cái thứ chỉ biết nằm ngửa ăn với đẻ mà cũng làm không xong...” tôi lại tức nghẹn và muốn tống cổ anh ngay...
Theo: Nld.com.vn

Tuyệt chiêu tiếp cận nàng qua Facebook

Không bấm "like" vô tội vạ, đưa ra những lời bình luận hóm hỉnh và chú ý chăm chút cho trang nhà mình sẽ giúp bạn ghi điểm với nàng.
Nếu bạn đã kết bạn với nàng trên Facebook thì việc tiếp cận này không mấy khó khăn vì các cập nhật status hay album ảnh của nàng tải lên bạn đều có thể xem và bình luận. Tuy nhiên, nhiều nàng luôn để chế độ “Chỉ bạn bè mới có thể xem”, nên nếu chưa là “Friend” thì xem chừng bạn cần phải kết bạn với nàng ngay thôi.

Kết bạn đúng cách

Hãy xem danh sách bạn chung của hai người. Nếu có cơ số bạn chung nhau thì việc nhấn nút kết bạn và chờ đợi được “accept” là chắc chắn. Còn nếu có ít hơn 2 người bạn chung hoặc chẳng có bạn chung nào, khi gửi lời mới kết bạn, nhớ để lại tin nhắn cho người ta. Đó là một tin nhắn giới thiệu sơ lược về bạn và hãy nói với nàng rằng, bạn hi vọng cả hai có thể là bạn. Lịch sự và tỏ sự chân thành ngay từ đầu sẽ là chìa khóa dành cho bạn.

Tìm hiểu nàng

Để tiếp cận và chiếm được cảm tình của đối phương bạn phải hiểu họ. Phần Thông tin và Album ảnh chứa đựng vô vàn điều nếu bạn chú ý. Hãy khai thác tối đa để biết nhóm bạn mà nàng chơi thân, sở thích đặc biệt hoặc điều khiến nàng đang để tâm. Bạn cũng nên biết cả phần ảnh hoặc status mà nàng được “tag” và cả những status tận vài năm trước. Đôi khi những điều này lại cho thấy hình ảnh chân thực của nàng nhiều hơn.

Bình luận hóm hỉnh

Sau khi kết bạn và tìm hiểu sơ qua về nàng, bạn không thể đóng cửa im ỉm và chờ nàng chủ động. Nhiều khi chính thái độ này của bạn sẽ khiến nàng “unfriend” lúc nào không biết. Hãy năng qua “nhà” nàng và chủ động bình luận hóm hỉnh nhưng có chừng mực.

Nghĩ trước khi “like”

Việc bấm “like” vô tội vạ là thực trạng của người dùng Facebook hiện nay. Thậm chí có những người còn không biết mình vừa “like” điều gì ở một bức ảnh hay status đó. Nếu cô ấy viết status kiểu như “Hôm nay mình rất buồn” thì đừng có dại mà nhấn “like” rồi bỏ qua. Người ta đang buồn và bạn thấy thích điều đó ư?

Gây sự chú ý

Có thể thời gian đầu khi làm quen bạn chưa dám đăng một status nào lên tường Facebook nàng, vậy tại sao lại không thu hút sự chú ý của cô ấy lên Facebook của bạn? Nếu cô nàng có quá nhiều bạn bè và không thể cập nhật hết mọi “động thái” của bạn trên Facebook, thì “nhè” lúc nàng online hãy xuất chiêu.

Đó có thể là một bức ảnh thần tượng của nàng, một MV nhạc hay hoặc status kinh điển “Like nếu bạn muốn tôi nói một bí mật của tôi dành cho bạn/Comment nếu bạn muốn tôi kể về mối quan hệ của chúng ta, vì sao tôi biết bạn, tôi đang nghĩ gì về bạn”…. Hoặc việc bình luận và “like” một điều gì đó trong quá khứ cũng khiến cô ấy rất bất ngờ vì sự chú ý của bạn.

Ảnh minh họa.

Đừng làm nàng sợ và bị ám ảnh

Mọi công sức sẽ đổ bể hết cả nếu bạn đánh “thích” những bức ảnh có nội dung phản cảm, bình luận những câu cợt nhả ở web chuyên phim đen hoặc “dội bom” tin nhắn, hình ảnh lên tường Facebook nhà nàng vài tiếng một lần. Thử nghĩ xem, một cô gái sống nội tâm và luôn cảm động trước những điều khốn khó trong cuộc sống làm sao có thể chịu được khi bạn bình luận thiếu cảm thông, thậm chí có phần gay gắt với mảnh đời bất hạnh?

Xây dựng hình ảnh bản thân

Điều này không có nghĩa là bạn phải có một bức hình lung linh như tài tử điện ảnh hay bịa một profile hoành tráng. Chắc chắn khi bạn đã tạo được một dấu ấn nào đó với nàng, nàng sẽ ghé thăm Facebook của bạn. Vì thế, dù ngoại hình không thực sự “chuẩn men”, bạn cũng đừng ngại ngần đăng hình thật của mình bởi nàng sẽ rất khó hình dung về bạn. Hạn chế cập nhật lên tường những thứ không hay, những status ảo não… mà thay vào đó là những điều ý nghĩa, tích cực mà bạn nhìn về cuộc sống.

Hãy nhớ để ý phần “trạng thái quan hệ” của mình, rất có thể sau khi chia tay người cũ hoặc “để chơi” trạng thái “Đang hẹn hò” mà bạn vẫn quên chưa tháo xuống.
Nguông: tinmoi